VN-young-lion

cảnh kết cho #vietnamyounglions năm nay. khép lại mùa giải Vietnam Younglions lần đầu được tổ chức lại sau 2 năm gián đoạn. lúc đầu háo hức, sau bị hụt hẫng bởi mấy chuyện thị phi, đấu tố nhau sau hậu trường.

tính viết gì đó cho mấy bạn cùng nghề hoặc đang muốn vào nghề mà loay hoay hoài không viết được gì. bài viết của anh Thịnh – Creative Director của Dentsu Compass, vừa là đồng nghiệp vừa là đàn anh – đến đúng lúc, tớ đắc ý quá, đọc miết luôn, giờ post lại đây. trước là để chia sẻ với mấy bạn đang làm quảng cáo, truyền thông, sau là coi như tự răn mình vậy 😂

NGHỀ

Tôi may mắn làm công việc mình đang làm đã gần mười bảy năm – đủ lâu để thấy những hay dở, đủ lâu để chứng kiến nhiều đổi thay (tốt có xấu có) của nghề. May mắn hơn là có bạn, em, cháu thân thiết là những đồng nghiệp tài năng. Vậy là có rượu có trà có hàn huyên và học hỏi lẫn nhau về mọi việc.
Cuộc thi Vietnam Young Lions 2016 đã qua. Không may, nó kết thúc bằng những nốt trầm bỏng rát. Những luồng dư luận trái chiều, qua-lại trực tiếp hay gián tiếp, đá thẳng hay vòng bùng binh cuối cùng chẳng làm ai thoả mãn. Ngược lại, nó tạo nên bao nhiêu lớp thị phi tiêu cực, để cuối cùng giết chết những hay ho vốn có trong các cuộc tranh tài. Đồng thời, nó góp phần nuôi dưỡng tính bới móc chê bai đang rầm rộ phát triển trước màn hình và ngay trên bàn phím.
Không nhân danh ai cả, tôi xin phát biểu trên trang của mình – chủ quan một cách khách quan nhất. Trước cho mình, sau cho các bạn đồng nghiệp trẻ – những người sau này sẽ làm cho ngành quảng cáo truyền thông trên thị trường nước mình khá hơn.
Tôi luôn động viên các bạn nhỏ cùng phòng ban dự những cuộc thi như thế này. Lần nào cũng vậy, tôi dặn tụi nhỏ hãy tham gia bằng tâm thế thoải mái nhất, coi đây là dịp sống độc lập khỏi sếp, khỏi account, khỏi planning, thi để trải nghiệm, coi sức mình tới đâu. Thắng thua là chuyện đi về, hợp tan là trò dâu bể (câu này trong cải lương) nên kết quả thế nào không quan trọng, miễn mình tận lòng với nó. He he nhưng đi thi mà nói không ham giải thưởng là xạo. Giải thưởng là xác chứng cho tài năng, cho quá trình rèn dũa. Vinh quang chứ! Nhưng nó chưa là tất cả. Thị trường ngoài kia sẽ là những cuộc thi nghiệt ngã nhất em cháu ơi!
Khi bàn về chuyện đạo ý tưởng, tôi có ý kiến như vầy:
-Người ta nghĩ được, mình cũng sẽ nghĩ được. Nếu mình may, mình nghĩ trước, làm trước thì ok. Nếu mình nghĩ sau mà không tìm hiểu xem người khác đã làm chưa thì dễ bị ghép vào chuyện đạo.
-Với những đề bài đơn giản một cách thú vị, lợi ích lý tính rõ ràng thì việc đưa ra ý tưởng, các thủ thuật, cách thể hiện ý tưởng dễ dẫn đến sự trùng lắp mà chúng ta nhanh chóng cho phép mình kết luận người khác ăn cắp.
-Và có đạo hay không chỉ có lương tâm người trong cuộc mới biết!
Trong đời này, cái gì cũng có nội quy. Bãi giữ xe còn có mà, huống hồ chi là một cuộc tranh tài. Hãy tham gia bằng tất cả sự tôn trọng và tự trọng. Phá luật khác gì phá nhân cách của chính mình!
Và hãy biết tăng-đưa, hạ cái tôi ngông nghênh của mình xuống. Rồi sẽ thấy trời cao đất rộng. Rồi sẽ thấy bao điều hay ý đẹp, thấy nhiều bậc kỳ tài nhưng vô cùng khiêm tốn, thấy tám ngàn thứ cho chúng ta học và hành. Thay vì sân si, bạn hãy trao nhau những góp ý tích cực và thuyết phục. Một chút hơn thua chất cao tự ái, trong đời thường nó không là gì cả, nhưng trên truyền thông thời nay nó là một cơn sóng thần, phá hết đập hết chôn vùi hết công sức và tâm huyết của bao người, lấp luôn cái lý lịch của mình nữa. Chọn cái vui trên đống tro tàn lửa rụi có làm bạn hạnh phúc?
Viết vòng vòng thằng cháu idea hay chữ tốt nó phê bình. Nên thôi, chốt bằng câu này: Nghề này hay ho và đầy thử thách. Hãy dùng nguồn năng lượng tích cực cho việc làm nghề, trước cho chính mình, sau cho xã hội. Tận lực tận lòng đầy thiện chí đi, nghề không phụ, đời cũng không phụ mình đâu em cháu ơi!

——

thông tin về Vietnam Young Lions và Aiim – đại diện của Cannes Lions ở Việt Nam – http://vietnamyounglions.net/en/

doc-het-trai-tim.jpg

tựa gốc Pour your heart into it: How Starbucks built a company one cup at a time (1997)– dịch giả Võ Công Hùng – NXB Trẻ

tớ hay bị hấp dẫn bởi những câu chuyện về khởi nghiệp, đặc biệt những câu chuyện được kể bởi chính những người sáng lập. thành thực mà nói, tớ nghĩ mình là típ Wantrepreneur – một từ mới, dùng để chỉ những người luôn muốn mở doanh nghiệp/kinh doanh nhưng chẳng bao giờ làm cả – xem thêm Urbandictionary. À, tớ nói thế không phải là để tự diễu mình đâu, ai biết được khi nào đó tớ sẽ kinh doanh cái gì đó thì sao *lại thế rồi*.

tựu trung, tớ rất ngưỡng mộ những người dám đứng lên dựng cờ khởi nghiệp, họ là những doanh nhân đáng được tôn trọng. tớ cũng có nhiều đứa bạn, tụi nó cũng khởi nghiệp, có đứa thành công, có đứa chưa, cũng có đứa bỏ luôn đi làm công chức, nhưng tất cả đều đáng trân trọng. trong Dốc hết trái tim có những đoạn viết thật cảm xúc, đến nỗi tớ có thể cảm thấy cái điều mà ổng cảm thấy luôn. phải công nhận là bác Võ Công Hùng dịch tốt quá, không ngạc nhiên khi Dốc hết trái tim được đón nhận rộng rãi và đã tái bản đến lần thứ tám.

Botanica cup 504tự truyện thì thường sẽ có nhiều mục đích, như là truyền cảm hứng này, tự sự này, để đưa ra ánh sáng những ý tưởng, suy nghĩ, tâm tư tình cảm ‘chưa bao giờ’ bộc lộ trước công chúng này, bao gồm cả chuyện đánh bóng hình ảnh cá nhân lẫn thương hiệu. tớ không có ý nói những điều ghi trong tự truyện toàn là bịa đặt, mà thực ra…ý tớ cũng gần gần như vậy, ai chẳng muốn mình tốt đẹp khi ra trước công chúng, lại là đại diện cho một đế chế cà-phê hùng mạnh nhất Thế giới nữa chứ. sau khi đọc Những kẻ xuất chúng – Outliers của Malcolm Gladwell, tớ đã được thấy một góc nhìn khác đối với ‘những người thành đạt’, và nó hình thành thói quen tò mò hơn và tự chất vấn về mọi thứ tớ tiếp nhận, thực ra cũng thú vị khi mà mình tự hỏi được như vậy.

liệu Howard Schultz có thực sự là con người trong Dốc hết trái tim? tớ không biết. tớ không phải là fan của cà-phê Starbucks, và tớ cũng không nghĩ cà-phê Starbucks là loại cà-phê ngon nhất thế giới, tớ thử rồi, nhiều lần, quá ngọt, nhưng nhất định tớ sẽ thử espresso và latte ở đây khi có dịp :). nhưng quả thật, Dốc hết trái tim đã để lại nhiều cảm hứng, suy nghĩ, rất tích cực nơi tớ. chẳng hạn như suy nghĩ như một ‘kẻ yếu thế’, kẻ yếu thế chẳng có gì, cho nên hắn bước vào cuộc đấu với tinh thần ‘không có gì để mất’ và đó trở thành nguồn sức mạnh khổng lồ nhất của hắn. ý tưởng ‘cùng nhau về đích’ và ‘công bằng với mọi người’ của Howard Schultz thực ra không mới, nhưng cách mà ông thể hiện qua chính sách nhân sự, thật đáng trân trọng. tớ cũng thấy điều này trong Tỷ phú bán giày – Delivering happiness của Tony Hsieh , CEO Zappos.com.

trong một xã hội ngày càng thiếu vắng đi niềm tin giữa chủ và người làm công, nơi mà càng xuất hiện nhiều các mô hình quản lý quan liêu cồng kềng rồi thêm chế độ lương bổng, bảo hiểm ngày càng bất bình đẳng. Starbucks, Zappos trở thành những điểm sáng của hy vọng. ít nhất, là như họ viết như thế.

bec4b8599d416039415ca5bf7b083c4e

cuốn sách nhỏ từ một nghệ sĩ lớn, nhà hoạt động xã hội, người Trung Quốc – Ngải Vị Vị. những quan điểm của ông về một nước Trung Quốc hiện đại thời ‘mở cửa’ nhìn từ bên trong nhưng hoá ra vẫn ‘cửa đóng then cài’ với những luồng tư tưởng ngoại lai, dân chủ và nhân quyền. tất cả hiện ra trần trụi, thô thiển, nực cười và cay đắng.

Ngải Vị Vị còn hơn cả một nghệ sĩ tài năng. những gì trong Weiwei-ism giống như tư tưởng của một nhà cách mạng, đó là tinh thần của một con người Tự do. Ngải Vị Vị từng bị chính quyền Bắc Kinh khủng bố, bắt bớ, giam giữ và quản thúc tại gia nhiều lần.

site cá nhân – http://aiweiwei.com/

Bio – https://en.wikipedia.org/wiki/Ai_Weiwei

aiweiwei-with-book

http://www.amazon.com/Weiwei-isms-Weiwei-Ai/dp/0691157669

https://www.bookdepository.com/Weiwei-isms-Weiwei-Ai/9780691157665

 

Screen Shot 2016-05-14 at 10.46.57 PM.png

bài diễn thuyết của Susan Cain, tác giả cuốn sách Quiet: The Power of Introverts in a World That Can’t Stop Talking có thể đã đem tới ánh sáng hy vọng cho những người hướng nội. và quan trọng nhất, tớ nghĩ đó là lời khẳng định: không có gì sai trái khi bạn – một người hướng nội, muốn ở một mình, xa lánh sự ồn ào của đám đông, để làm việc, để tư duy, hãy làm những điều mình thích làm, hãy lắng nghe nhiều hơn những điều mà nội tâm mách bảo. 🙏

cảm ơn Ha Thu HaiTam Bui đã dịch và review subtitle của bài diễn thuyết này.

utopia-wordpress.jpg

dịch giả Trịnh Lữ – NXB Hội nhà Văn – Nhã Nam phát hành

Utopia (xuất bản 1516) – tiếng La-tin nghĩa là không đâu cả (tiếng Anh: nowhere). Utopia được nhắc đến rất nhiều lần trong cuốn 48 nguyên tắc chủ chốt của Quyền lực – The 48 laws of Power (1998) của Robert Greene và cuốn Quân vương – The Prince (1532) của Niccolo Machiavelli (1469-1527). có nhiều người nói Utopia được truyền cảm hứng từ tác phẩm Cộng hoà\Công bình – The Republic (380 trước Công nguyên) của triết gia Hy Lạp cổ đại Plato – tức trước đó gần 2000 năm.

Utopia, là một đảo quốc thiên đường, một quốc gia lý tưởng đến độ không tưởng qua lời thuật lại chuyến du hành của bạn ông đã từng đến đảo quốc này và Thomas More tự nhận là người ghi chép lại thành sách. có một số người bảo rằng Utopia là nền móng cho ý tưởng mô hình xã hội Cộng sản mà Karl Marx (1818-1883) đã khai sinh ra trên lý thuyết vào thế kỷ 19 – khoảng hơn 300 năm sau khi cuốn sách này ra đời.

ý nghĩa của từ utopia ngày nay nhằm chỉ một nơi thiên đường, một địa đàng chốn trần gian, đồng nghĩa với Eden, Shangri-La, Elysium. nơi không có nghèo đói, tham nhũng, tệ nạn, chiến tranh, bệnh tật, ở đó con người sống với nhau hạnh phúc và hoà thuận với Mẹ thiên nhiên. một thiên đường không tưởng mà chúng ta chỉ có thể mơ đến.

ở Utopia không có tư hữu, chỉ có công bình, hạnh phúc, tỉ lệ tội phạm cực thấp. người dân, chính khách, nô lệ – mọi tầng lớp sống đạo đức và tôn trọng lẫn nhau, vàng bị coi khinh là thứ kim loại vô dụng nhất, rằng chỉ dành cho nô lệ. về quần áo, mỗi hai năm mới may mới lại một lần, và chúng được thiết kế hệt như nhau, cùng màu, cùng chất liệu, kiểu cách…những nhà thiết kế thời trang sẽ không thích điều này đâu. Utopia cũng giải thích rất sinh động và mạch lạc về cách thức tổ chức một quốc gia, nhà cửa, ruộng vườn, y tế, toà án, những khái niệm về tội phạm, chính trị…

sách dịch tốt, dịch giả nhiều vốn từ phong phú ghê, cung cấp nhiều từ vựng mới hoặc các câu từ thịnh dùng khi xưa.

4.5* sao cho dịch thuật, 5* cho nội dung.

Screen Shot 2016-05-10 at 10.41.44 AM

bài diễn thuyết của nhà khoa học Erica Chenoweth ở Tedx Boulder – cô là người đã nghiên cứu về tỉ lệ thành công giữa các chiến dịch phản kháng bất bạo lực và bạo lực lớn nhỏ trên toàn Thế giới từ năm 1900-2006. và cô chỉ ra rằng tỉ lệ thành công của các chiến dịch phản kháng bất bạo lực đang ngày càng cao hơn trước.

 

Screen Shot 2016-05-10 at 10.42.13 AM

cảm ơn bạn doideptuyet tuyet và Yesterday Nguyen @Youtube đã share video có phụ đề tiếng Việt.

Nguyên bản tiếng Anh: The success of nonviolent civil resistance: Erica Chenoweth at TEDxBoulder
https://youtu.be/YJSehRlU34w

Screen Shot 2016-05-09 at 10.42.27 AM

cuối tuần, đặc biệt là hôm qua – chủ nhật. sự kiện tuần hành ôn hoà vì môi trường lần 2 tại Sài Gòn, ngày 8.5 đã có thay đổi lớn. không phải nằm ở quy mô hay nội dung cuộc tuần hành mà là sự kiện hai mẹ con chị Hoàng Mỹ Uyên aka Ubee bị hành hung bởi các nhân viên lực lượng an ninh.

sự kiện này quả thực đã làm rung chuyển cộng đồng online mà người ta thường gán cho là ‘công đồng sống ảo’. đến lúc này tớ phải xét lại, liệu ‘sống ảo’ có phải là từ chính xác hay không? liệu ‘sống ảo’ có là từ đúng để nói về cộng đồng này hay không? và ‘sống ảo’ có phải là một cách nói nguỵ biện của bên nào đó tung ra để quy chụp và tìm cách hạ uy tín cách thức mà thông tin đến với từng con người không? social là nơi người ta có thể mạnh dạn thể hiện ý kiến của mình, không sợ bị đánh giá hay xét nét vì bề ngoài, địa vị xã hội. nhưng social là nơi mọi người nói thật nhiều nhất? điều đó có đúng hay không? tôi không chắc, nhưng ít nhất, những ý kiến trái chiều, đánh nhau chan chát vẫn có cơ hội được nghe đến khá đồng đều nhau.

‘sự kiện Ubee’ – tớ xin mạn phép được gọi như thế, đã gây chấn động mạnh và chia rẽ cộng đồng social, đặc biệt là facebook. ngay khi những hình ảnh đầu tiên của mẹ con chị Ubee xuất hiện, đã có những ý kiến chỉ trích mạnh mẽ lực lượng an ninh. cũng sau đó không lâu, những ý kiến chỉ trích mẹ con Ubee cũng xuất hiện. và rồi sau đó, làn sóng phản biện từ những người ủng hộ Ubee xuất hiện, rồi tới làn sóng unfriend nổi lên và lan rộng – cộng đồng social nói tiếng Việt bắt đầu phân chia, tớ xin gọi đây là cuộc ‘cách mạng unfriend‘.

các phe đi theo các luồng tư tưởng khác nhau xuất hiện rõ nét, điều này lại rất giống với chính trường – các đảng phái chính trị hình thành với đường hướng và tư tưởng khác nhau. thật thú vị. phải chăng từ thuở nguyên thuỷ, chính trị đã hình thành như thế này chăng? chính trị phải chăng là bản tính tự nhiên của con người?

Book Hunter

"Để thay đổi thế giới, chúng ta cần dung hòa cả tri thức cổ xưa và công nghệ hiện đại"- Paulo Coelho

Khues

#bookmarathon của chúng tớ

The Broken Rice blog

#bookmarathon của chúng tớ

The Laton's blog

"Những điều vụn vặt" hay còn gọi là "Chân Chạm Đất"

amateur airplanes

Let's build.

Durian is Nothing

a messy warehouse with gathering thoughts

WordPress.com

WordPress.com is the best place for your personal blog or business site.

feddybecks

ImPoSsIbLe Is NoThInG