Archive

tự truyện

doc-het-trai-tim.jpg

tựa gốc Pour your heart into it: How Starbucks built a company one cup at a time (1997)– dịch giả Võ Công Hùng – NXB Trẻ

tớ hay bị hấp dẫn bởi những câu chuyện về khởi nghiệp, đặc biệt những câu chuyện được kể bởi chính những người sáng lập. thành thực mà nói, tớ nghĩ mình là típ Wantrepreneur – một từ mới, dùng để chỉ những người luôn muốn mở doanh nghiệp/kinh doanh nhưng chẳng bao giờ làm cả – xem thêm Urbandictionary. À, tớ nói thế không phải là để tự diễu mình đâu, ai biết được khi nào đó tớ sẽ kinh doanh cái gì đó thì sao *lại thế rồi*.

tựu trung, tớ rất ngưỡng mộ những người dám đứng lên dựng cờ khởi nghiệp, họ là những doanh nhân đáng được tôn trọng. tớ cũng có nhiều đứa bạn, tụi nó cũng khởi nghiệp, có đứa thành công, có đứa chưa, cũng có đứa bỏ luôn đi làm công chức, nhưng tất cả đều đáng trân trọng. trong Dốc hết trái tim có những đoạn viết thật cảm xúc, đến nỗi tớ có thể cảm thấy cái điều mà ổng cảm thấy luôn. phải công nhận là bác Võ Công Hùng dịch tốt quá, không ngạc nhiên khi Dốc hết trái tim được đón nhận rộng rãi và đã tái bản đến lần thứ tám.

Botanica cup 504tự truyện thì thường sẽ có nhiều mục đích, như là truyền cảm hứng này, tự sự này, để đưa ra ánh sáng những ý tưởng, suy nghĩ, tâm tư tình cảm ‘chưa bao giờ’ bộc lộ trước công chúng này, bao gồm cả chuyện đánh bóng hình ảnh cá nhân lẫn thương hiệu. tớ không có ý nói những điều ghi trong tự truyện toàn là bịa đặt, mà thực ra…ý tớ cũng gần gần như vậy, ai chẳng muốn mình tốt đẹp khi ra trước công chúng, lại là đại diện cho một đế chế cà-phê hùng mạnh nhất Thế giới nữa chứ. sau khi đọc Những kẻ xuất chúng – Outliers của Malcolm Gladwell, tớ đã được thấy một góc nhìn khác đối với ‘những người thành đạt’, và nó hình thành thói quen tò mò hơn và tự chất vấn về mọi thứ tớ tiếp nhận, thực ra cũng thú vị khi mà mình tự hỏi được như vậy.

liệu Howard Schultz có thực sự là con người trong Dốc hết trái tim? tớ không biết. tớ không phải là fan của cà-phê Starbucks, và tớ cũng không nghĩ cà-phê Starbucks là loại cà-phê ngon nhất thế giới, tớ thử rồi, nhiều lần, quá ngọt, nhưng nhất định tớ sẽ thử espresso và latte ở đây khi có dịp :). nhưng quả thật, Dốc hết trái tim đã để lại nhiều cảm hứng, suy nghĩ, rất tích cực nơi tớ. chẳng hạn như suy nghĩ như một ‘kẻ yếu thế’, kẻ yếu thế chẳng có gì, cho nên hắn bước vào cuộc đấu với tinh thần ‘không có gì để mất’ và đó trở thành nguồn sức mạnh khổng lồ nhất của hắn. ý tưởng ‘cùng nhau về đích’ và ‘công bằng với mọi người’ của Howard Schultz thực ra không mới, nhưng cách mà ông thể hiện qua chính sách nhân sự, thật đáng trân trọng. tớ cũng thấy điều này trong Tỷ phú bán giày – Delivering happiness của Tony Hsieh , CEO Zappos.com.

trong một xã hội ngày càng thiếu vắng đi niềm tin giữa chủ và người làm công, nơi mà càng xuất hiện nhiều các mô hình quản lý quan liêu cồng kềng rồi thêm chế độ lương bổng, bảo hiểm ngày càng bất bình đẳng. Starbucks, Zappos trở thành những điểm sáng của hy vọng. ít nhất, là như họ viết như thế.

Advertisements

lyquangdieu.jpg

dịch giả Nguyễn Hằng – Nhà xuất bản Trẻ

‘Nhà độc tài mềm mỏng’ –  là cụm từ súc tích nhất để mô tả Lý Quang Diệu (1923-2015), nhà lãnh đạo theo chủ nghĩa Machiavelli, dịch rất tốt, tớ nghĩ vậy.  Ông là một nhân cách lớn, một con người vĩ đại, vị cha già Singapore ngoài cửu tuần (tớ viết bài này trước khi ông mất khoảng mấy tháng) vẫn không ngừng đóng góp kiến thức, kinh nghiệm, tầm nhìn cho sự phát triển của đất nước mình.

Đối với ngài Lý, ‘hồ sơ năng lực’ của ông chính là đất nước Singapore. Và ai cũng biết Singapore đã là một quốc gia phát triển, một đất nước trẻ, giàu có và thịnh vượng nhất Châu Á. khó có thể tưởng tượng rằng 40 năm trước, vùng đất này là một quốc đảo hoang sợ, điêu tàn.

Tớ chú ý đến ông bởi vì ông có những phát biểu về Việt Nam nhưng vì lý do nào đó, lại bị kiểm duyệt. tớ cũng được biết rằng ngài Lý từng ước rằng Singapore có ngày được như Sài Gòn. Đó là chuyện quá khứ rồi, thời Sài Gòn còn là ‘Hòn ngọc Viễn Đông’ kia.

Cuốn sách là góc nhìn của Lý Quang Diệu về những vấn đề của bàn cờ chính trị thế giới, những vấn đề nổi cộm như chủ nghĩa khủng bố, tôn giáo, về Hoa Kỳ, các nước BRIC, khối ASEAN và đủ thứ các vấn đề hấp dẫn khác. tớ rất thích lối trả lời thẳng thắn của ông Lý Quang Diệu, đến nỗi phải kiếm thêm những bài phát biểu khác của ông trên Youtube và các nguồn khác để xem thêm. và càng xem tớ càng phục tư tưởng và tầm nhìn của ông. dĩ nhiên, với suy nghĩ và hiểu biết chính trị và lịch sử vẫn còn khiêm tốn, tớ vẫn chưa hiểu hết mọi thứ ông nói, nhưng cứ để đấy :).

ông là một trong những nguồn cảm hứng và động lực khiến tớ tìm hiểu nhiều hơn về chính trị, triết học và quân sự.

bài review đã edit lại so với bài @tumblr. Sài Gòn, 5.5.2016

shoes.jpg

một cuốn tự truyện của Tony Hsieh – hiện là CEO của Zappos.com, một trong những cửa hàng trực tuyến bán giày lớn nhất nước Mỹ. đọc cuốn này, tớ thấy rất thoải mái, và đúng như Hsieh tự nhận xét mình ngay trong những chương đầu giới thiệu về mình – cha nội này khá là…làm biếng.

này nhé, tự truyện gì mà toàn đăng nhận xét, rồi bài cá nhân từ blog của nhân viên, đối tác, thậm chí cả supplier nữa chứ. nói thế thôi, chứ thực ra tớ cũng ấn tượng với kiểu viết tự truyện như thế này, nó mới mẻ, khách quan và phù hợp với người…làm biếng viết nhiều (ừ, lại là làm biếng). thông minh đấy.

văn hoá của Zappos cũng phần nào được thể hiện qua cuốn sách của Tony Hsieh. đến lúc này tớ mới mường tượng được văn hoá công ty nó là gì, và quan trọng ra sao. rằng người tạo ra văn hoá công ty phải là người lãnh đạo chung tay cùng với nhóm các leader nòng cốt, kiểu như các vị trí senior ở các phòng ban khác mà thành. tính cách cá nhân của người lãnh đạo là nhân tố ảnh hưởng và dẫn dắt văn hoá của tổ chức.

Case của Zappos được nhắc đến nhiều trong các sách của tớ đã đọc trước đó. mỗi lần đọc thấy đoạn nhắc đến Zappos, tớ lại càng thêm tò mò về công ty này? nó tuyệt vời, nó lạ lùng như vậy sao? những câu chuyện truyền miệng về dịch vụ ở Zappos được đem ví dụ khắp mọi nơi, minh chứng cho tinh thần phục vụ khách hàng tuyệt vời của đội ngũ chăm sóc khách hàng nơi đây.

điều tớ mong đợi hơn ở Tỷ phú bán giày, đó là nhiều thông tin hơn về bản thân Tony Hsieh. nếu chả viết về bản thân nhiều hơn một chút, thì chắc sẽ thú vị hơn, hoặc cũng có thể không, tớ không biết được. nhưng nói chung, túm lại cũng khá enjoy cuốn này.

tặng Tony 4/5* sao nhé 🙂

Book Hunter

"Để thay đổi thế giới, chúng ta cần dung hòa cả tri thức cổ xưa và công nghệ hiện đại"- Paulo Coelho

Khues

#bookmarathon của chúng tớ

The Broken Rice blog

#bookmarathon của chúng tớ

The Laton's blog

"Những điều vụn vặt" hay còn gọi là "Chân Chạm Đất"

amateur airplanes

Let's build.

Durian is Nothing

a messy warehouse with gathering thoughts

WordPress.com

WordPress.com is the best place for your personal blog or business site.

feddybecks

ImPoSsIbLe Is NoThInG