Archive

tâm lý học

tre_tho_trong_gia_dinh_-_bia_1-wp.jpg

tựa gốc The child in the family xuất bản 1923

dịch giả Trịnh Xuân Tuyết & Nghiêm Phương Mai – NXB Tri Thức

điều đầu tiên mà tớ phải nói viết ra ngay rằng, đây là một cuốn sách dây làm cha mẹ tuyệt vời nhất mà tớ từng đọc cho đến lúc này! tớ quả quyết như vậy là bởi vì tớ đã đem những điều đọc được trong này và ứng dụng với bé nhóc công chúa nhà tớ ngay sau đó. kết qủa tuyệt vời đến nỗi tớ không hề còn chút hoài nghi nào về triết lý, đường lối hay phương pháp giáo dục của bà Maria Montessori (1870-1952) – lương y, nhà giáo dục người Ý.

thechildinthefamilysau này, khi trưởng thành, lập gia đình, rồi có nhóc tì, khi hồi tưởng lại thuở thơ ấu của mình, tớ có cảm giác may mắn, hơn nhiều bạn đồng lứa mà tớ biết. không chỉ được yêu thương, tôn trọng mà còn may mắn ở chỗ, tớ được khoảng không riêng, tự do phát triển, dĩ nhiên tớ cũng chỉ nhớ được từ khoảng 6 tuổi trở đi. có thể cũng nhờ vậy mà tớ mới là tớ ngày hôm nay, tuy nhiên cũng có những chỗ không được tốt, nhưng cũng may mắn được gấu sửa lại cho đúng rồi <3. lấy đúng người cũng quan trọng như có cha mẹ tốt vậy, thật đấy, kiểm chứng rồi :”}.

khi trở thành ba rồi, tớ mới bắt đầu quan sát con nít xung quanh nhiều hơn, quan sát chúng và cha mẹ chúng tương tác, hành xử với nhau như thế nào. tớ cảm thấy rằng, phần đông cha mẹ Việt Nam rất có vấn đề, và bản thân mình cũng vướng phải những vấn đề tương tự. hành xử nóng vội, độc tài, dùng vũ lực, đánh lận con đen, để trấn áp, lừa đảo con cái, coi mặt mũi gia đình, mặt mũi của mình quan trọng hơn cảm nhận của chúng…v..v…nói chung, người lớn chúng ta thật tệ hại, và tệ hại hơn là những vấn đề đó, lối tư duy, hành xử đó đã và đang được di truyền qua nhiều thế hệ. chúng ta đang coi thường con trẻ, bảo bọc quá đáng, cái chúng ta cho đi không phải là cái con trẻ muốn nhận lấy, chúng ta đang ép chúng phải nhận, phải gánh lấy cái chúng ta cho là tình thương. chúng ta ngày nay chỉ chăm chăm vào phát triển thể chất, ăn thức này, uống thức kia, ăn đồ bổ, đồ organic…nhưng lại chểnh mảng tới việc phát triển tâm hồn, vốn sẽ định hướng con người trong tương lai ra sao.

nếu có ý định trở thành cha mẹ, hay đã là cha mẹ, dù đơn thân hay song thân, tớ cũng rất mong các bạn dành ra một ít thời gian để đọc qua cuốn sách nhỏ này, cũng mỏng thôi, chừng 1-2 ngày là đọc xong. có thể, bạn được nuôi dậy không phải theo cách của Montessori đề cập, nhưng tớ cho rằng, có thể đứa bé bên trong bạn vẫn còn đó, có thể bầm dập và bị tổn thương, bị lãng quên đâu đó giữa khu rừng kí ức. hãy cho đứa bé đó đọc, cũng như hãy cho đứa bé đang hay sẽ gọi bạn là ‘ba, mẹ’ một cơ hội.

xin cảm ơn NXB, các dịch giả đã mang đến một cuốn sách parenting, triết học và khoa học rất bổ ích.

tamlyhocdamdong.jpg

Gustave le Bon (1841-1931) – nhà tâm lí học xã hội, xã hội học, nhân loại học, nhà phát minh và nhà vật lý nghiệp dư người Pháp. ông được biết đến với tác phẩm nghiên cứu về đám đông, cuốn The crowd: A study of popular mind được dịch ra tiếng Việt là Tâm lí học đám đông dịch bởi dịch giả Nguyễn Xuân Khánh và hiệu đính bởi Bùi Văn Nam Sơn.

trong Tâm lí học đám đông, ông đã đưa ra nhiều nhận định về tâm lí con người nhờ nghiên cứu, phân tích những tài liệu, sự kiện lịch sử liên quan đến những cuộc cách mạng trên Thế giới từ trước thời điểm công trình được xuất bản năm 1895. ông đặc biệt quan tâm, phân tích Cách mạnh Pháp (1789-1799), cũng dễ hiểu, vì Cách mạng Pháp được coi là một cuộc đại cách mạng thay đổi lịch sử Châu âu nói riêng và nhân loại nói chung gần nhất với thời ông, và cơ bản, ông cũng là người Pháp – một điều kiện lý tưởng.

Le Bon đã kết luận rằng đám đông có chung một số tính cách đặc trưng: bốc đồng, dễ bị kích động, thiếu khả năng tiếp nhận lý lẽ, không có chính kiến của tư duy phản biện, sự phóng đại về cảm tính và vài tính cách khác…trong đám đông, những người có học vấn cao, đầu óc sáng suốt cũng dễ dàng trở nên mất tự chủ, óc phán xét tê liệt, nhường chỗ cho cảm xúc xâm chiếm. trong đám đông, ai cũng như ai, trở nên bình đẳng và đám đông luôn cần một thủ lãnh, người có khả năng dẫn dắt và thôi miên đám đông hành động theo ý mình. những ví dụ gần gũi được nêu ra như kịch nghệ, nghệ thuật sân khấu (thời Le Bon) hay phim truyền hình, điện ảnh (thời chúng ta) cho đến những cuộc lật đổ, thảm sát đẫm máu thời Cách mạng Pháp. các bạn, có thể tìm hiểu thêm về Cách mạng Pháp, nhưng mà tớ nói trước, cũng chẳng dễ nghe đâu, đặc biệt là những sự kiện kinh khủng gây ra bởi đám đông những người nhân danh chính nghĩ, tớ chỉ thấy sự ghê tởm thôi *rùng mình*.

Le Bon cũng chỉ ra phương pháp để tác động, dẫn dắt tâm hồn đám đông, bằng ngôn từ, hình ảnh, bằng cách gây ấn tượng, điều khiển, khơi gợi, định hướng cảm xúc thay vì nói lý lẽ. điều này làm tớ nhớ đến đoạn ví von của Simon Sinek trong một bài diễn thuyết về leadership ở TEDtalks rằng (không nhớ chính xác nha): ‘ngày 28.8.1963, Martin Luther King Jr. đã diễn thuyết trước 250.000 người ở Lincoln Memorial, thủ đô Washington, D.C. rằng, I have a dream chứ không phải I have a plan’ – ở đây, Simon Sinek chơi chữ, ‘tôi có một giấc mơ’ đánh vào cảm xúc, làm lay động tâm hồn những người ủng hộ phong trào chống phân biệt chủng tộc dưới kia, nó cực kì hiệu quả, và chắc chắn với câu ‘tôi có một kế hoạch’ Martin Luther King đã có thể không bao giờ làm nên lịch sử rồi.

lại chợt nghĩ, nếu như thời Le Bon đã có mạng xã hội như Facebook, Twitter, Instagram, youtube…liệu có dễ dàng hơn để ông nghiên cứu tâm lí đám đông không? liệu cuốn Tâm lí học đám đông thế kỷ 19 có giống với Tâm lí học đám đông của thế kỷ 21 không? tớ nghĩ, chắc Le Bon sẽ hạnh phúc lắm, các tác phẩm, học thuyết của ông sẽ nổi tiếng và được trích dẫn khắp nơi, ông sẽ diễn thuyết khắp mọi nơi trên Thế giới…hoặc cũng có thể không, mạng xã hội có thể sẽ làm ông sao nhãng, nhấn chìm ông trong news feed, notification 😫 thay vì viết được một tác phẩm để đời, ông lại viết review về một tác phẩm của ai đó nổi tiếng ở thế kỷ trước…như tớ đang làm này *huhu*.

tóm lại, nội dung rất hay. tớ cũng có liếc qua vài trang của bản tiếng Anh, thuật ngữ khoa học quá trời luôn, nên tớ nghĩ, dịch được cuốn này không phải đơn giản. có nhiều chỗ, tớ không hiểu nổi, rồi phải đọc lại mấy lần, ráng nắm bắt đại ý, từ từ cũng hiểu dần.

4.5* nội dung, 4* cho dịch thuật.

tumblr_n6o1r2cwsO1ra44j7o1_500

sucmanhthoiquen

tựa gốc: The power of habits: Why we do what we do in life and business, phát hành 02.2012

dịch giả: Lê Thảo Ly – NXB Lao động – Alphabooks phát hành

Charles Duhigg là nhà báo đoạt giải thưởng Pulitzer hiện vẫn đang cầm viết trong chuyên mục kinh doanh ở báo The New York Times. cuốn sách mới nhất của anh – Sức mạnh của thói quen, phát hành tháng 02.2012, không lâu sau đó lọt vào top các tựa sách bán chạy – The New York Times best seller. cuốn sách viết về chủ đề thói quen của con người, nó hình thành ra sao và cách thức nó ảnh hưởng đến chúng ta thế nào trong cuộc sống, công việc và mở rộng ra cả đến các tổ chức, cộng đồng. cuốn sách chứa đựng những phát hiện, ý tưởng, dẫn chứng rất lý thú, bất ngờ về ‘thói quen’ – thứ rất bình thường, ai cũng có, thứ cơ bản đảm bảo cho chúng ta có thể sinh tồn.

sau10667053-large khi đọc một số bài báo, sách của các nhà báo từ The New York Times, tớ thấy họ có một vài điểm chung: họ quan sát, phân tích, đặt vấn đề rồi dùng những nghiên cứu, ví dụ để giải thích rất chi tiết và hấp dẫn. dù là những nghiên cứu khoa học, nặng lý thuyết có vẻ khô khan nhưng lại được hỗ trợ bằng những ví dụ thực tế, nên vấn đề trở nên dễ hiểu vô cùng. thêm nữa là lối viết đa dạng, giàu màu sắc và đan xen nhiều trường hợp nên đọc không bị ngán. đó là về giọng văn.

về nội dung, sách chia làm 8 chương, đi từ thói quen của cá nhân đến thói quen của tổ chức, cộng đồng. có thói quen xấu, thói quen tốt, và chúng ảnh hưởng không ngờ được đến chất lượng sống của chúng ta *thiệc*.

tớ rất thích chương viết về nghị lực. nghị lực là thứ có thể giúp chúng ta sống tốt hơn, giải quyết những khó khăn trong công việc, cuộc sống và nó hoàn toàn có thể cải thiện. nói nôm na là bình chứa nghị lực của mỗi người có thể nới rộng ra để chứa nhiều hơn được. chương nói về Starbucks và Howard Schultz làm tớ tò mò muốn đọc các sách về Starbucks hơn. về chương nói về cách mà các tập đoàn tiêu dùng khổng lồ như Target, P&G, Amazon…áp dụng để tìm ra thói quen, tâm lý tiêu dùng của khách hàng thật…rùng rợn. đọc xong thấy chúng ta thiệt hớ hênh, để lộ bao nhiêu thông tin cá nhân, túm lại là một cảm giác bất an. thấy mua đồ ở mấy chợ chồm hổm như má tớ hay đi coi mòi an toàn hơn…

https://www.youtube.com/watch?v=OMbsGBlpP30 – The power of habits @tedx

tumblr_o11yu1VisB1unedpgo1_1280

tựa gốc How to win friends and influence people, xuất bản 10.1936

bản dịch mới của Phan Trác Hiệu, lời bình: nhà văn Vũ Hạnh – NXB Đà Nẵng 1999

trước khi thực sự đọc Đắc nhân tâm, thú thật, tui đã không thích cuốn sách này từ đầu, dù chẳng biết gì về nó – một cuốn sách lẩm cẩm gấp 3 lần tuổi tui. bởi vì ai quanh tui cũng đọc và khuyên đọc nó, chắc người nói về cuốn sách nhiều nhất phải là ba tui. mà thường ai khuyên gì thì tui thường không muốn làm, thích chống đối cơ, tính tui cũng khá là kì quặc, công bằng mà nói. thế rồi, một ngày kia – khi không ai nhắc nhở hay khuyên bảo tui đọc Đắc nhân tâm, tui đã tự lấy ra và đọc, và tui bị ‘hút’ vào đó khi nào không hay.

tumblr_o11yu1VisB1unedpgo2_500điều đầu tiên về Đắc nhân tâm, đó là một cuốn sách thực hành cùng rất nhiều ví dụ. bạn đã có thể thực hành ngay lập tức những điều vừa đọc. tui đã thử, và ôi mẹ ơi, nó hiệu quả gì đâu, như cụm từ trong sách đề cập – ‘như một phép màu’. tui vốn là một introvert, không hề thích giao tiếp, bắt chuyện, tui cũng từng khá vụng về và rất ngại tiếp xúc với người khác, tui hiểu nỗi khổ đó là như thế nào. giờ thì tốt hơn nhiều rồi, giao tiếp không có gì đáng sợ, tui còn khá hào hứng với chuyện đó nữa.

thứ hai, điều cốt lõi của cả cuốn sách theo tui chính là khả năng tự đặt mình vào địa vị của người khác. bạn phải nghĩ như họ, sợ nỗi sợ như họ, nói như họ, có như vậy, bạn mới thực biết họ đang muốn gì, cần gì. nhưng miễn là cái họ muốn không xâm hại, huỷ diệt ta.

thứ ba – khiêm tốn, từ này đối với tui rất có ý nghĩa. khi có chút danh tiếng, địa vị, thành tựu hay tiền bạc, đây là thứ đầu tiên mà người ta đổi lấy để thay bằng  cao ngạo. nghề khác thì tui không rành, chứ trong quảng cáo, hình như hiếm ai giữ được chữ này.

sách lần đầu tiên đươc dịch ra tiếng Việt nhờ bác Nguyễn Hiến Lê năm 1951. phần tựa sách của bác vẫn giữ nguyên cho đến nay, vẫn là ‘Đắc nhân tâm’, 3 chữ ngắn gọn bao hàm ý nghĩa của ‘How to win friends and influence people’ –  được lòng người. đỉnh không cần chỉnh.

tumblr_o11yu1VisB1unedpgo3_500tui có cảm giác rằng, nếu ai cũng nằm lòng cuốn sách này, ai cũng đối xử với nhau nhã nhặn và tử tế từ tâm như thế này, thì xã hội sẽ trở nên dễ thở và văn minh biết bao.

tóm lại, cuốn sách đã thay đổi tui, phải thừa nhận là như vậy. đúng như những gì ông Dale Carnegie đã nói trong cuốn sách – nó như một phép màu, phép màu Đắc nhân tâm.

P.S: cuốn này mượn của @quynhvynguyen :v

SWAY

tựa gốc SWAY: The irresistible pull of irrational behavior phát hành 6.2008

nhóm biên dịch First News: Kim Vân – Bảo Trâm – Vi Thảo Nguyên | NXB Trẻ phát hành

nhiều khi chúng ta được nghe những câu như ‘nhận xét của bả cảm tính quá’ hay ‘làm việc quá cảm tính’, ‘cổ sống theo cảm tính, tuỳ hứng thôi’. ồ, vậy ra ‘cảm tính’ là một từ không tốt cho lắm, có phải không? tui thì không nghĩ vậy, cảm tính có khi tốt lúc lại không.

con người là loại động vật của phán xét – đó là tự nhiên. chúng ta nhận định, thu thập mọi thứ qua các quan, rồi đánh giá tình huống để đưa ra hành động phù hợp. khi nhiều cá thể quây quần lại với nhau, trở thành xã hội, cộng đồng hay công ty, nơi mà các mối quan hệ cộng tác ngày càng chặt chẽ, phức tạp, chúng ta bắt đầu phán xét không chỉ tình huống mà còn phán xét lẫn nhau – thật thú vị. và đến ngày nay, con người hầu như luôn phải làm việc trong môi trường cộng tác với nhịp độ và tần suất càng ngày càng dầy đặc hơn.

tumblr_nzxpi74d4v1unedpgo1_400tâm lý lo sợ thiệt hại hay tâm lý sợ mất mát hoá ra lại ảnh hưởng rất lớn trên tất cả chúng ta. chẳng hạn như cảm giác tiếc nuối khi phải bán, cho một thứ gì đó đã gắn bó rất lấy lâu với chúng ta. điều này cũng lý giải về chênh lệch mức giá cả giữa người bán và kẻ mua.

hiệu ứng tắc kè hoa – nghe hơi xa lạ, nhưng đơn giản là kiểu ‘dù không nhưng lâu cũng thành có’. kiến giải này rất có ý nghĩa trong giáo dục và quan hệ ứng xử giữa con người với nhau. chẳng hạn như ta bảo đứa bé đó tồ – để chọc ghẹo, mua vui rẻ tiền, nhưng rồi lâu dần nó cũng sẽ tồ thiệt, bởi vì tiềm thức nó sẽ tự ép nó vào cái khuôn tồ ta gán cho – thật tai hại, trong khi có thể nó rất thông minh. cho nên, mọi lúc, mọi nơi hãy nói những câu động viên, khen ngợi tới mọi người khi có thể, và đã khen thì phải khen đúng, nếu không nó lại thành thảo mai, nịnh bợ.

chương nói về quan niệm công bằng cũng đem lại giải thích bất ngờ cho nhiều trường hợp trong cuộc sống, công việc. chẳng phải tự dưng mà chúng ta cư xử kiểu ‘lật bàn’ khi bị đẩy vào tình huống phân xừ không công bằng. và quan niệm thế nào là công bằng lại khác nhau giữa các nền văn hoá, có khi, ngay cả giữa người với người.

khoa học về tâm lý thật thú vị, càng đọc nhiều sách về thể loại này, tui càng hiểu nhiều hơn về cách con người suy nghĩ, hành động. cuốn sách này không bảo đảm cho mọi buổi họp nhóm đều suông sẻ, nhưng khi hiểu được mọi người thường tư duy cảm tính thế nào, bạn có thể tránh hoặc mở thế bế tắc cho cả đội.

một điều nữa là sách chúng luôn có liên hệ tới nhau. chẳng hạn như đọc cuốn này, bạn nên đọc tiếp cuốn Phi lý trí của Dan Ariely, rồi tiếp cuốn Quyết đoán của anh em nhà Heath (hoặc để đọc sau nữa), rồi thêm Sức mạnh của thói quen của Charles Duhigg và Trong chớp mắt của Malcolm Gladwell. ha! đó là những liên kết chéo, như nơ-ron thần kinh. một khi kết nối, chúng sẽ ‘soi sáng’ một phần về tâm lý chúng ta – kỳ diệu thay.

cảm ơn nhóm dịch thuật, First News và NXB Trẻ đã đem đến cho bà con quyển sách này.

à, hổng liên quan đến sách mà liên quan đến một bạn trong nhóm dịch – Vi Thảo Nguyên. bạn này là co-founder của tổ chức Yêu động vật chuyên rescue, chăm sóc chó mèo, động vật cơ nhỡ rất uy tín :).

http://yeudongvat.org – https://www.facebook.com/yeudongvat.org

thông tin khác về sách

Screen Shot 2016-04-21 at 11.24.50 AM.png

tựa gốc: Think like a freak

dịch giả Bích Thuận – NXB Thế giới – Alphabooks phát hành

tớ thấy có hai loại người, nhóm người khi người nhận xét mình kì cục, kì dị thì cảm thấy khó chịu và chối phăng đi, nhóm còn lại thì lại tỏ ra hài lòng. nhóm đầu chiếm đa số, nhóm hai là thiểu số, và những thiểu số ấy đã làm nên khối chuyện ‘để ý’.

0b01753d7866c53eaa0cf746602e702atớ thích tựa đề cuốn sách, giống như một lời mời gọi. kiểu đang như đi ngang một con hẻm nhỏ, vắng vẻ, một tay nhìn như du côn đội mũ lưỡi trai sụp che mặt, đi tới, cầm 2 viên thuốc màu đỏ màu xanh hỏi ‘chơi 2 viên đi bro, free, bao vui’. còn chờ gì nữa, tớ sẽ hỏi thêm ‘có nước không, thuốc gì bự chảng pa’. 2 viên thuốc, viên đỏ ghi Steven D. Levitt, viên xanh ghi Stephen J. Dubner. hai viên thuốc dẫn tớ vào thế giới thần tiên của những kẻ tư duy lập dị. awesome.

thực ra, tớ mong muốn có một trải nghiệm dị thường hơn nữa khi đọc cuốn này kia. mà chắc cho đại chúng, nên hai bác tác giả phải kềm hãm đôi chút, chứ nếu go wild kiểu Thomas Cathcart và Deniel Klein trong Plato and a platus walk in a bar – Thú mỏ vịt và Plato bước vào quán bar chắc sẽ điên lắm.

các chương đầu kể chuyện về những trường hợp tư duy lập dị nổi tiếng hay không nổi tiếng đây đó. tư duy lập dị hay nói một cách thông dụng trong nghề của tớ, đó là think out of the box. cuốn sách muốn chứng minh rằng: có rất nhiều cách để giải quyết một vấn đề, hãy chọn những cách khác thường, cố gắng nhìn chúng dưới góc độ khác, giải pháp sẽ đến một cách thật bất ngờ. và hãy đặt câu hỏi cho mọi thứ, tiếp cận mọi thứ với con mắt tò mò của một du khách.

tớ đặc biệt thích hai chương cuối. có câu ngạn ngữ cổ như này ‘người thắng không bao giờ bỏ cuộc, người bỏ cuộc chẳng bao giờ thắng’ – Winners never quit and Quitters never win. bỏ cuộc hay buông bỏ từ xưa đến nay là biểu tượng của thất bại. nhưng kẻ lập dị không nghĩ đó là thất bại, họ nghĩ ngược lại với đa số, thế nên họ được đa số tặng cho biệt danh trừu mến là ‘lập dị’. nói tới đây, tớ lại nhớ đến cuốn The Dip của Seth Godin, tớ không thích cuốn này lắm vì ổng cho rằng quitters never win nhưng rồi chương sau lại đánh chan chát luận điểm nêu ra ở chương trước, không rõ ý của ổng là gì. cũng có thể tớ đọc tiếng Anh nên có những chỗ hiểu chưa đúng. chắc tớ sẽ đọc lại vậy, không nói oan, tội ổng.

tumblr_nuvuymcsoR1unedpgo1_r2_540

tựa gốc: Predictably Irrational

dịch giả Hồng Lê, Phương Lan – NXB Lao động – Xã hội – Alphabooks phát hành

Khám phá những động lực vô hình ẩn sau những quyết định của con người – đó là câu đề tựa, nghe đã thấy khoái rồi :3. một cuốn sách của một nhà kinh tế học hành vi người Mỹ gốc Israel – thực ra tui cũng không biết chắc một nhà kinh tế học hành vi chính xác là gì. nhưng cách đặt vấn đề cũng như những lý giải của Dan Ariely cho quá trình ra quyết định ấy của con người hoá ra thật thú vị.

ông viết rải về những thí nghiệm, báo cáo thí nghiệm do nhóm của ông hoặc các đồng nghiệp thực hiện ở đại học MIT hay một nơi nào, đôi khi cũng có hơi khô khan và quá nhiều số liệu. nhưng nó vẫn đủ lôi cuốn để đọc đến gần cuối, đặc biệt là khi bước vào chương ‘suy ngẫm’ về các ý tưởng nêu ra trong các chương trước. một chương viết kết luận rất thực tế và làm cho cuốn sách trở dễ hiểu hơn nhiều. và ở chương này tình cờ có một đoạn trích của nhân vật Malcolm mà tui cực thích từ cuốn ‘The Lost World’ của Michael Crichton ra đời 1995 – phần tiếp theo của tác phẩm ‘Jurassic Park’ – Công viên Kỷ Jura.

ý kiến cho rằng cả thế giới được kết nối với nhau thật là thảm hoạ. mọi nhà sinh học đều biết rằng các nhóm nhỏ biệt lập tiến hoá nhanh nhất. Khi anh thả một nghìn con chim lên một hòn đảo giữa đại dương, chúng sẽ tiến hoá rất nhanh. Khi anh thả mười nghìn con chim lên một lục địa lớn, sự tiến hoá của chúng chậm lại. Bây giờ, với bản thân loài người chúng ta, sự tiến hoá chủ yếu diễn ra thông qua hành vi. Chúng ta đổi mới hành vi để thích nghi. Và loài người trên trái đất này đều biết rằng đổi mới chỉ xảy ra trong những nhóm nhỏ. Để ba người tạo thành một uỷ bản, họ có thể làm được một điều gì đó. Mười người, sẽ khó hơn. Ba mươi người, chẳng có điều gì xảy ra cả. Ba mươi triệu, sự việc trở nên bất khả thi. Đó là tác động của truyền thông đại chúng – nó ngăn không cho điều gì xảy ra. Môi trường truyền thông đại chúng nhấn chìm sự đa dạng. Nó làm cho mọi nơi đều giống nhau – dù là Bangkok, Tokyo hay London thì góc đường đều có McDonald’s, Benetton hay Gap. Sự khác biệt vùng miền biến mất. Loài người lo lắng về việc đánh mất sự đa dạng loài tại các rừng mưa nhiệt đới. Nhưng đa dạng trí tuệ – nguồn lực cần thiết nhất của chúng ta – thì sao? Nó còn biến mất nhanh hơn cây cối trong rừng. Nhưng chúng ta vẫn chưa nhìn ra điều đó, vì vậy giờ đây chúng ta đang lên kế hoạch đặt 5 tỷ người vào không gian ảo. Và nó sẽ đóng bằng toàn bộ loài người chúng ta. Mọi thứ sẽ dừng lại. Mọi người sẽ nghĩ giống nhau vào cùng một thời điểm. Đồng nhất toàn cầu…

cá nhân tui rất thích chương viết về các quy chuẩn xã hội và quy chuẩn thị trường – hai loại quy chuẩn đang kiểm soát các mối quan hệ giữa người với người, giữa nhân viên với tổ chức và giữa cá nhân với cộng đồng. chương viết về ảnh hưởng của sự hưng phấn khi ra quyết định, ngay cái khoảnh khắc mà phần xấu xa nhất của con người có cơ hội được bộc lộ ra sao – rất thú vị. chương viết về sự trung thực, tính ỳ tâm lý, rồi hiệu ứng kỳ vọng, sức mạnh của giá cả cũng rất hấp dẫn tui, nó làm sáng tỏ cách mà chúng ta đang tư duy và ra quyết định.

thật tuyệt khi hiểu được thêm về tâm lý của con người và cũng thật tuyệt (và cả đáng sợ nữa) khi hiểu được thêm về công việc tui và hàng ngàn đồng nghiệp khác đang làm hàng ngày. một nghành công nghiệp có khả năng nhào nặn tâm trí điều khiển nhận thức con người.

Phi lý trí là một cuốn sách về tâm lý, hành vi con người rất đáng đọc. cảm ơn các dịch giả, ê-kíp xuất bản đã mang cuốn sách này về đây. có thể nói, đây là một trong những cuốn sách tui thích nhất về chủ đề tâm lý học hành vi con người.

một số bài diễn thuyết của Dan Ariely ở Ted Talks

https://www.ted.com/speakers/dan_ariely

http://danariely.com – page riêng của Dan

Book Hunter

"Để thay đổi thế giới, chúng ta cần dung hòa cả tri thức cổ xưa và công nghệ hiện đại"- Paulo Coelho

Khues

#bookmarathon của chúng tớ

The Broken Rice blog

#bookmarathon của chúng tớ

The Laton's blog

"Những điều vụn vặt" hay còn gọi là "Chân Chạm Đất"

amateur airplanes

Let's build.

Durian is Nothing

a messy warehouse with gathering thoughts

WordPress.com

WordPress.com is the best place for your personal blog or business site.

feddybecks

ImPoSsIbLe Is NoThInG