Archive

NYTimes bestseller

bienmat-wordpress.jpg

tựa gốc The World without us, Alan Weisman xuất bản 2007

dịch giả Hồng Hải, Hồng Tâm và Hiền Thu

NXB Thế giới – Alphabooks phát hành

có một sự thật rằng, tớ không thích con người, không phải theo kiểu ghét cay ghét đắng hay là có ác cảm sâu sắc gì cả, không phải kiểu Adoft Hitler hay đại loại thế. chỉ là khi tớ thấy con người sử dụng trí khôn, để tiêu diệt, đàn áp những sinh vật yếu đuối khác và họ kiêu ngạo cho rằng họ là kẻ mạnh, họ thống trị Thế giới. Suy nghĩ như thế thật vớ vẩn, tớ không thích kiểu suy nghĩ đó. tớ muốn loài người, biến phắt đi, kể cả tớ và dĩ nhiên cả những người tớ biết, thế mới công bằng. đó cũng là phần lớn lý do, tớ bị hấp dẫn bởi tựa cuốn sách này ‘Thế giới khi loài người biến mất’ – The World without us của nhà báo gạo cội người Mỹ, Alan Weisman.

The_World_Without_Us_(US_cover)tớ tưởng tượng sẽ được chu du trong một thế giới như vườn địa đàng hư cấu trong một tương lai xa nào đó. đùng một cái, Trái đất chẳng còn bóng người nào, thiên nhiên sẽ chiếm trở lạ quyền thống trị Trái đất, hồi phục nó từ đống tro tàn. thực sự tưởng tượng của tớ cũng đúng một phần, nhưng không phải hoàn toàn. phần còn lại, tớ không đoán ra, đó là những vết thương mà chúng ta đã và đang và chắc chắn là sẽ còn gây ra cho quả địa cầu đáng thương này.

tớ depress đến nỗi bỏ dở cuốn sách trong vài ngày. hy vọng đan xen với chán nản là cảm giác tớ khi đọc đến trang cuối cùng của cuốn sách. dù sao, cũng không nên trốn tránh những chuyện đã rồi, vấn đề là mình nhìn nhận thế nào và sắp tới sẽ hành động ra sao để sống tốt hơn, để công bằng hơn với hành tinh này.

một cái fact rất là hay mà Alan Weisman có đề cập, đó là nghiên cứu của một nhóm các nhà khoa học Viện nhân khẩu học Vienna, thuộc Học viên khoa học Áo, đứng đầu là tiến sĩ Sergei Scherbov cho rằng:

điều gì sẽ xảy ra nếu từ nay trở đi, tất cả phụ nữ trong độ tuổi sinh đẻ chi có duy nhất một đứa con (năm 2004, tỷ lệ sinh là 2,6 trẻ/phụ nữ, đến năm 2050, tỷ lệ đó có thể giảm xuống còn 2 trẻ/phụ nữ). Nếu vô tình điều đó bắt đầu từ ngày mai, dân số hiện 6,5 tỉ của chúng ta sẽ giảm đi khoảng 1 tỉ vào giữa thế kỷ này. Nhưng nếu chúng ta vẫn duy trì tình trạng hiện tại thì dân số thế giới sẽ đạt mức 9 tỉ.

những tác động thay đổi của chúng ta lên thiên nhiên sẽ giảm là rất đáng kể. đến năm 2075, dân số Thế giới sẽ còn khoảng 3,43 tỉ dân. bao nhiêu cánh rừng sẽ hồi phục lại? bao nhiêu dòng sông, bao nhiêu vùng biển sẽ sạch trở lại? bao nhiêu tập đoàn phá huỷ môi trường như Formosa, Monsanto, BP sẽ biến mất hoặc thu hẹp hoạt động? bao nhiêu loài động vật có nguy cơ tuyệt chủng sẽ quay trở lại? chắc chắn một điều, con người khi đó sẽ no đủ hơn, khoẻ mạnh hơn, họ không còn phải tranh giành nhau nguồn tài nguyên ngày càng cạn kiệt của Trái đất.

thật giản đơn phải không? hãy để cơ thể nghỉ ngơi, sinh ít lại, hưởng thụ thành quả nhiều hơn, ít phải lo lắng hơn. chỉ cần BỚT ĐẺ.

cuối cùng, dù sao thì tớ vẫn nghĩ rằng, loài người nên biến mất.

abandoned-village-main.jpg

một ngôi làng chài bỏ hoang ở Trung Quốc đang bị thiên nhiên nuốt chửng – 

http://www.earthporm.com/nature-reclaims-abandoned-chinese-fishing-village/

Advertisements

sucmanhthoiquen

tựa gốc: The power of habits: Why we do what we do in life and business, phát hành 02.2012

dịch giả: Lê Thảo Ly – NXB Lao động – Alphabooks phát hành

Charles Duhigg là nhà báo đoạt giải thưởng Pulitzer hiện vẫn đang cầm viết trong chuyên mục kinh doanh ở báo The New York Times. cuốn sách mới nhất của anh – Sức mạnh của thói quen, phát hành tháng 02.2012, không lâu sau đó lọt vào top các tựa sách bán chạy – The New York Times best seller. cuốn sách viết về chủ đề thói quen của con người, nó hình thành ra sao và cách thức nó ảnh hưởng đến chúng ta thế nào trong cuộc sống, công việc và mở rộng ra cả đến các tổ chức, cộng đồng. cuốn sách chứa đựng những phát hiện, ý tưởng, dẫn chứng rất lý thú, bất ngờ về ‘thói quen’ – thứ rất bình thường, ai cũng có, thứ cơ bản đảm bảo cho chúng ta có thể sinh tồn.

sau10667053-large khi đọc một số bài báo, sách của các nhà báo từ The New York Times, tớ thấy họ có một vài điểm chung: họ quan sát, phân tích, đặt vấn đề rồi dùng những nghiên cứu, ví dụ để giải thích rất chi tiết và hấp dẫn. dù là những nghiên cứu khoa học, nặng lý thuyết có vẻ khô khan nhưng lại được hỗ trợ bằng những ví dụ thực tế, nên vấn đề trở nên dễ hiểu vô cùng. thêm nữa là lối viết đa dạng, giàu màu sắc và đan xen nhiều trường hợp nên đọc không bị ngán. đó là về giọng văn.

về nội dung, sách chia làm 8 chương, đi từ thói quen của cá nhân đến thói quen của tổ chức, cộng đồng. có thói quen xấu, thói quen tốt, và chúng ảnh hưởng không ngờ được đến chất lượng sống của chúng ta *thiệc*.

tớ rất thích chương viết về nghị lực. nghị lực là thứ có thể giúp chúng ta sống tốt hơn, giải quyết những khó khăn trong công việc, cuộc sống và nó hoàn toàn có thể cải thiện. nói nôm na là bình chứa nghị lực của mỗi người có thể nới rộng ra để chứa nhiều hơn được. chương nói về Starbucks và Howard Schultz làm tớ tò mò muốn đọc các sách về Starbucks hơn. về chương nói về cách mà các tập đoàn tiêu dùng khổng lồ như Target, P&G, Amazon…áp dụng để tìm ra thói quen, tâm lý tiêu dùng của khách hàng thật…rùng rợn. đọc xong thấy chúng ta thiệt hớ hênh, để lộ bao nhiêu thông tin cá nhân, túm lại là một cảm giác bất an. thấy mua đồ ở mấy chợ chồm hổm như má tớ hay đi coi mòi an toàn hơn…

https://www.youtube.com/watch?v=OMbsGBlpP30 – The power of habits @tedx

Book Hunter

"Để thay đổi thế giới, chúng ta cần dung hòa cả tri thức cổ xưa và công nghệ hiện đại"- Paulo Coelho

Khues

#bookmarathon của chúng tớ

The Broken Rice blog

#bookmarathon của chúng tớ

The Laton's blog

"Những điều vụn vặt" hay còn gọi là "Chân Chạm Đất"

amateur airplanes

Let's build.

Durian is Nothing

a messy warehouse with gathering thoughts

WordPress.com

WordPress.com is the best place for your personal blog or business site.

feddybecks

ImPoSsIbLe Is NoThInG